Ảnh

Iraola là HLV có trình, nhưng Liverpool chưa chắc có đủ cầu thủ để ông nhanh chóng hiện thực hóa tham vọng.

Ảnh

Đó là điểm chúng tôi nhấn mạnh ngay khi Liverpool vừa xác nhận tân HLV mùa hè này, và khi mùa mới mở màn, nỗi lo ấy dường như càng rõ. Mở mùa hai trận hòa, hai trận 2-2, kết quả chưa đến mức tệ đặc biệt, nhưng so với Man City và Chelsea đều có trận mở hàng Premier League sau khi đổi thầy, “tiến độ tái thiết” của Liverpool chắc chắn chậm hơn khá nhiều. Trách nhiệm tụt lại cũng không nằm ở Iraola: ông thầy người Tây Ban Nha còn nghĩ ra chiêu “ông nội cắt trái đá cánh phải”, và hiệu quả thật sự không tệ, thì không nên trách HLV không chịu chơi. Nhưng Liverpool sau khi Salah ra đi đâu chỉ có lỗ tiền vệ cánh cần lấp. Vòng trước hòa Newcastle, vị trí tiền vệ trụ rõ ràng chẳng ai đáng tin. Trận này hòa Nottingham Forest, hàng thủ, nhất là hậu vệ biên, càng làm đau đầu. Tóm lại rắc rối nhiều, một hai ngày không xong.

So với vòng mở màn sân khách gỡ hòa 2-2 phút chót trước Newcastle, trận hòa Forest trên sân nhà vòng này đội của Iraola lại có thêm vài phần không cam. Cú Alisson giận dữ đá tấm biển thay người sau trận chính là bằng chứng. Vì trọng tài thứ tư loay hoay mãi không chỉnh được số thay người, lần điều chỉnh thay người đầu tiên của Liverpool ở hiệp hai bị trì hoãn vài phút. Đúng trong vài phút ấy, Forest dùng quả biên phát nhanh tạo ra một quả phạt đền. Về quả penalty, phía Liverpool cũng không phục: họ cho rằng hậu vệ biên Neco Williams đã hoàn tất động tác khảy bóng, tiếp xúc giữa Alisson và anh không rõ, thậm chí có thể “chẳng chạm”, nên penalty rất oan, không thắng cũng oan.

Về “màn biển thay người” ấy, sau trận Iraola gắt: không biết nó có hỏng không, trọng tài thứ tư chuyên nghiệp không nên để việc thay người bị chậm 3 phút. Athletic giải thích theo góc chuyên môn: gốc nằm ở bảng điểm Premier League vốn đã không mấy dễ dùng, trọng tài thứ tư phải nhập số thủ công, số chỉ nhảy từng ô, riêng việc nhập số 38 (Gravenberch) đã mất vài giây. Lúc đó Liverpool lại muốn thay ba người một lần, hơi lệch một chút là thời gian kéo dài.

Mẩu chuyện nhỏ ấy có thực sự ảnh hưởng diễn biến trận đấu hay không, mỗi bên một ý. Iraola nói “tôi không muốn lấy cớ”; một phần cổ động viên Liverpool thì coi “sự cố” khá nặng, vì điều chỉnh trong kế hoạch đúng là gồm vị trí bị xuyên — nếu hậu vệ phải Frimpong xuống sớm vài phút, cánh phải do Szoboszlai trấn, liệu có còn cảnh trung vệ phải Jakic vào bọc rồi vào bóng vô hiệu, dâng cho đối phương cơ hội phát biên nhanh?

Giả thuyết ấy làm được, chỉ tiếc bóng đá chưa bao giờ có chữ “nếu”. Có thể cho rằng Iraola vốn đọc được thế trận, tiếc “điều chỉnh kịp thời” của ông không thành, nhưng hàng hậu vệ biên chính thức của Liverpool quá yếu cũng là sự thật đã bày ra bàn. Trận trước hòa Newcastle, tiền vệ trụ Liverpool cực kỳ không đáng tin: hai lựa chọn sai của Gravenberch sau khi dâng lên trực tiếp dẫn tới hai bàn thua. Vòng này Iraola để tiền vệ Hà Lan trên ghế, để Mac Allister đá chính; người Argentina công trạng không nhiều, nhưng cũng đứng được vị trí. Thế là cảnh đối thủ đẩy bóng đất trung lộ phản công nhanh ít đi, hai cánh lại bắt đầu thủng gió liên tục.

Sự xuất hiện của ông thầy cũ Iraola vẫn chưa giúp hậu vệ trái Kerkez tìm lại cảm giác ngày còn đá Bournemouth. Còn cánh phải, Frimpong không chỉ tiếp tục chứng minh “anh ấy là wing-back phải, đá không được hậu vệ phải”, đường dâng lên vốn sở trường cũng chẳng tạo nổi mối đe dọa — người Hà Lan có tốc độ, không có đột phá, tạt bóng càng rối. Không tạo nổi sức ép biên lên Forest, ngược lại hai cánh Liverpool gần như bị đánh nát. Nếu Jakic không lấy thân lấp lỗ, thủ môn Alisson không xuất thần, hiệp một Liverpool nhiều khả năng thủng lưới hơn một bàn.

Sau khi thủng lưới, cường độ công thủ của Liverpool dần nhấc lên, hiệp hai kéo thế trận về phía mình. Rồi Isak nổ súng mùa mới, Muñoz ghi bàn đầu tiên ở Premier League với đường kiến tạo của Wirtz — tách ra nhìn, đều là khoảnh khắc đáng vui. Dù hai lần gỡ hòa cuối cùng chỉ mang về một điểm, rất vất vả, cả hai bàn đều thoảng hy vọng: một là “ca khó” giá trên cũ cuối cùng có chút phát huy, gọi là “có dấu hiệu khá hơn”; hai là tân binh Muñoz quả khiến người ta sáng mắt, không chỉ có cú xoay người dứt điểm kinh người, sự hăng khi lao lên và sự chịu khó khi về bọc đều là tố chất cổ động viên The Reds yêu.

Dù vậy, giữa lúc nhiều tờ Anh lấy Muñoz hoặc Isak làm “nhân vật trang nhất”, cầu thủ đáng nói hơn có lẽ là người đá chính nhưng không hết trận: Gakpo. Vì cách Iraola dùng anh mới là bất ngờ lớn nhất, cũng là nét hay nhất trận này. Trước nay nói tới tiền vệ cánh Hà Lan này, ấn tượng khuôn sáo là đá máy móc, chỉ biết cắt vào từ cánh trái rồi sút, nên mới có biệt danh “ông nội cắt trái thần bí”. Dù Gakpo từng được gọi là “người đa năng tuyến trên”, đá cả số 10 lẫn trung phong, hiệu quả thực tế đều chỉ ở mức thường.

Trên tiền đề ấy, Iraola để người Hà Lan đá cánh phải, vừa có can đảm vừa có ý, hiệu quả cũng thật sự không tệ. Cơ hội đối mặt khung thành dâng tới miệng cho Isak chỉ là một; đường tạt cho Wirtz, đường chuyền tam giác ngược sau khi xuyên tuyến, gần như đều từng mang bàn về cho Liverpool. Đặc biệt pha sau: Gakpo luồn giữa hai hậu vệ, rồi kịp đưa bóng đi trước khi bị kẹp — cả quá trình cực mượt, nhưng hai người sau đó lập công đều phụ lòng tốt của anh: Isak phản ứng chậm không dừng được bóng, Muñoz lại cứa bóng thành đại bác lên trời.

Cái bánh ngon ấy trượt mất, về sau rất có thể chẳng còn mà ăn. Tan trận, các tờ Anh liền đưa tin: Gakpo cơ bản đã chốt bến tiếp theo, sẽ tới Man City với giá 85 triệu bảng. Cảnh ấy không quá đột ngột, vì trước trận Forest Iraola đã nói: ông không chắc tương lai Gakpo sẽ ra sao. Về lý do ra đi, việc tân binh Barcola sắp gia nhập chắc chắn là một yếu tố quan trọng; tiền vệ cánh PSG này được đồn tổng phí chuyển nhượng lên tới 123 triệu bảng, khoảng 140 triệu euro. Ngoài ra Liverpool còn có thể bổ sung thêm tiền vệ cánh khác, những cái tên trong lời đồn gồm Minteh của Brighton và Ismaïla Sarr của Crystal Palace.

Vậy không cần tiếc Gakpo ra đi? Liverpool sắp đón bản nâng cấp? Về lý thuyết có thể nói vậy. Nhưng chúng tôi cũng đã nói, việc Liverpool phải giải không chỉ là tiền vệ cánh; tổ chức lại, mài giũa đội hình cũng cần thời gian. Phía trước, Iraola còn bận.

Ảnh

Ảnh