Huyền thoại Real Madrid Modric nhận phỏng vấn của Roncero tại trung tâm huấn luyện Milanello, nói về cuộc sống ở Milan và quyết định tiếp tục thi đấu, đồng thời nhìn lại sự nghiệp Real Madrid, đề cập Mourinho, Ronaldo, Mbappe, Bellingham, Vinicius cũng như khả năng một ngày trở lại Real Madrid. Đây là phần thứ ba của bài phỏng vấn độc quyền.
Nói tới HLV, chúng ta nhảy sang một giai đoạn hoàng kim khác trong đời ông, cũng là những ngày ở Real Madrid. Mourinho đã trở lại. Chính vị HLV ấy năm xưa kiên trì đòi ký ông, và nói với Florentino: “Chủ tịch, chúng ta phải ký cậu này, phải ký cậu này.” Lúc đó ở Tottenham ông thậm chí gần như phải “chống lại”, vì họ không muốn để ông thực hiện giấc mơ gia nhập Real Madrid. Giờ nhìn lại, Mourinho đã thổi lại ngọn lửa cho Bernabeu và cho chính đội bóng, chúng ta cũng thấy một Real Madrid mới. Đã hiểu ông ấy, hãy kể với tôi lúc ông gia nhập Real Madrid chuyện gì xảy ra. Ông ấy gọi điện thế nào, và thuyết phục ông bằng cá tính ra sao? Ngoài ra, ông có cho rằng Mourinho thực sự có thể giúp Real Madrid tìm lại ngọn lửa cạnh tranh mà CĐV trước đây thiếu?
Đúng, không nghi ngờ. Từ vài trận đầu đã thấy, đây là một Real Madrid khác, một Real Madrid khiến người ta phải sợ, tôi rất thích.
Tôi nghĩ câu lạc bộ chọn Mourinho là quyết định rất đúng. Xét đội bóng này và mọi khía cạnh, tôi nghĩ ông ấy là lựa chọn tốt nhất cho vị trí ấy. Ông ấy thuộc về nơi này, ông ấy là kẻ thắng cuộc, có cá tính khó tin. Và tôi có tình cảm đặc biệt với ông ấy, vì chính ông ấy đưa tôi tới Real Madrid, đó là yếu tố quan trọng nhất để tôi gia nhập.
Lúc ấy ông ấy nói với câu lạc bộ: “Tôi muốn cậu ấy, không thì không lấy ai.”

Thế thì ông ấy kiên quyết thật!
Ông hiểu không? Chính vì thế cuối cùng tôi mới gia nhập Real Madrid. Theo diễn biến đàm phán lúc ấy, nếu không vì ông ấy kiên trì, Real Madrid có lẽ đã rút lui vì bao chuyện kéo đi kéo lại trong quá trình thương thảo.
Nên tôi có tình cảm rất sâu với ông ấy, cũng rất tôn trọng. Điều duy nhất tôi tiếc, là không được làm việc cùng ông ấy lâu hơn.
Chỉ một năm.
Đúng, nhưng trong năm ấy tôi học được rất nhiều, gồm cách làm tốt hơn công việc của mình, cách chiến đấu, và cách dốc hết mình…
Cách ông ấy chuẩn bị trận đấu thực sự rất khó tin. Khi bước ra sân, bạn rất rõ chuyện gì sẽ xảy ra. Tôi nghĩ ông ấy chính là lựa chọn tốt nhất, sẽ mang lại nhiều niềm vui cho CĐV Real Madrid, và Real Madrid sẽ trở nên rất nguy hiểm ở mọi giải đấu.
Với tôi Mourinho là người đặc biệt, vì ngày ấy ông ấy bỏ biết bao công sức để ký tôi, chuyện ấy bạn không bao giờ quên. Vì ông ấy, tôi sẵn sàng làm bất cứ việc gì cần tôi làm.
Dù giờ chúng tôi không nói chuyện nhiều, đôi lúc vẫn nhắn tin, tôi cũng luôn mong ông ấy mọi sự suôn sẻ. Tôi nghĩ giờ ông ấy đã tới đúng nơi phù hợp nhất, vì ông ấy đang ở câu lạc bộ hay nhất thế giới, mà bản thân ông ấy cũng là một trong những HLV xuất sắc nhất lịch sử. Sự kết hợp ấy rất tốt, và chắc chắn sẽ khiến người khác phải sợ.
Đúng, chắc chắn vậy. Barcelona giờ có lẽ sẽ lo hơn, giống lần trước. Lần đầu Mourinho tới Real Madrid, bên kia là Barcelona của Guardiola trông như bất khả chiến bại. Rồi trận chung kết Copa del Rey nổi tiếng ấy, cùng mùa La Liga lập kỷ lục, có thể nói đã cầm máu cho giai đoạn “mất máu” lúc ấy. Giờ, dù không phải ở Champions League, Barcelona đã vô địch La Liga hai mùa liên tiếp; nếu để họ giành cú hat-trick, với Real Madrid sẽ rất khó chấp nhận. Nhưng giờ người ta thấy, có Mourinho, Barcelona phía trước sẽ khó hơn nhiều, và cục diện đã bắt đầu đổi.
Chắc chắn. Nhưng Real Madrid không bao giờ nên nhìn đội khác đang làm gì, mà nên nhìn vào chính mình.
Barcelona có lẽ là đối thủ lớn nhất của Real Madrid, nhưng Real Madrid phải tập trung vào việc của mình. Nên để đội khác lo cho Real Madrid, chứ không phải Real Madrid lo cho đội khác. Từ trước đến nay vẫn vậy, ít nhất thời tôi là vậy, và trước đó nữa cũng vậy. Đó là vì sao Real Madrid vĩ đại đến thế.
Ở Milan, người ta rất tôn thờ ông. Ở San Siro cũng thấy mọi người yêu ông thế nào, nhưng CĐV Real Madrid cũng không quên ông. Mỗi lần trước trận Real Madrid, ở Bernabeu tôi vẫn thấy rất nhiều áo Modric. Cảnh ông cùng Ancelotti nói lời chia tay ấy, tôi nghĩ ông chắc thường nghĩ lại. Ông có nhận ra một phần trái tim mình vẫn ở lại đó? Với CĐV Real Madrid, dù ông tới Milan, ông mãi vẫn là huyền thoại. Họ vẫn theo dõi ông, vì ông mà ăn mừng chiến thắng của Milan, cũng mong ông thắng.
Điều đó thực sự rất khó tin. Lúc chia tay tôi đã nói một câu…
Câu ấy nói thế nào nhỉ?
Đừng khóc vì kết thúc, hãy mỉm cười vì đã từng có.
Đúng, đúng câu ấy.
Sau câu ấy, tôi còn nói, dù tôi giành rất nhiều danh hiệu, tôi nghĩ chiếc cúp lớn nhất của mình chính là tình yêu CĐV Real Madrid dành cho tôi. Trước tình cảm sâu nặng ấy, tôi thật khó tìm lời phù hợp để cảm ơn.
Từ ngày đầu tiên tôi đã cảm nhận được điều đó, kể cả giai đoạn hơi khó khăn khi mới gia nhập. Dù trên khán đài hay đi trên phố, tôi đều cảm nhận người ta thích tôi, và tình cảm ấy càng sâu theo thời gian. Với tôi, điều đó quan trọng hơn bất kỳ danh hiệu nào.
Ông theo Real Madrid giành 6 Champions League, tổng cộng 28 danh hiệu. Ông là cầu thủ có nhiều danh hiệu nhất lịch sử Real Madrid, hơn Carvajal một chiếc, dù các ông vô địch La Liga tương đối ít hơn. Mới đây tôi xem Mourinho trả lời Pedrerol trên Canal+ Tây Ban Nha. Khi được hỏi về vụ Negreira, Jose nói lúc ấy ông không biết Negreira là ai, nhưng ông “cảm thấy có điều gì đó không ổn”. Ông từng trải giai đoạn ấy, đã bao giờ nghĩ vì sao các ông vô địch Champions League còn nhiều hơn La Liga? Giờ mọi người đã biết vụ Negreira, nhìn lại, trong các quyết định trọng tài lúc ấy, ông có cảm thấy điều gì bất thường không?
Thế này, tôi không biết. Nói thật, chuyện này đúng là bất thường. Tôi không muốn đi sâu hơn, vì tôi không thích bàn những chuyện ấy.
Còn vì sao thời tôi, chúng tôi vô địch Champions League nhiều hơn La Liga? Tôi nghĩ vì chúng tôi không đủ tập trung vào từng ngày, từng vòng giải. Chúng tôi luôn cảm thấy còn thời gian để sửa, nhưng ở Champions League, chúng tôi biết mình không được phép sai.
Lý do chúng tôi làm được những điều ấy ở Champions League chính là vì chúng tôi biết, một khi sai là phải về nhà. Còn ở La Liga, chúng tôi luôn nghĩ sau còn gỡ được điểm đã mất, nhưng Barcelona lúc ấy rất mạnh, họ không cho bạn cơ hội gỡ. Nên tôi nghĩ đó là lý do giai đoạn ấy chúng tôi vô địch La Liga ít hơn Champions League. Nhưng tôi sẽ không thay đổi bất cứ điều gì.
Vẫn là vô địch Champions League nhiều hơn thì tốt hơn vô địch La Liga nhiều hơn.
Đúng. Champions League là danh hiệu ai cũng muốn thắng. Có 6 Champions League thực sự phi thường, nên tôi sẽ không thay đổi gì cả.
Nhưng vừa rồi ông cũng nói vụ Negreira là “bất thường”…
Đúng, tất nhiên bất thường, nhưng tôi không quá để tâm. Đúng là bất thường, song tôi nghĩ việc chúng tôi không vô địch La Liga nhiều hơn cũng có phần trách nhiệm của chính chúng tôi.



